Friday, April 3, 2015

the only way out....



Sơ sơ giới thiệu hoàn cảnh cái: Cái parking của mình nằm trong con đường 1 chiều, nên chui ra chỉ có 1 way là rẽ trái mà chạy.

Trưa nay, chạy ra mua lunch. Đường 1 way mà họ chận lại phía trên vì construction ở cái church/school. Ok, no problem, bình thường thì có cái alley nhỏ, rẽ phải vào alley thì cũng ra ngoài. Nhưng hôm nay tiên sư bố đứa nào nó để luôn đồ chận cái alley, làm mình tự nhiên cứng đơ! Không lẽ back up về lại parking lot!? :chair: Tui biết chạy lên là có chỗ rẽ trái sẽ ra đường, nó bên hông cái church/school nhưng private property nên nào giờ mình chưa bao giờ dám chạy thử vào đó. Nhưng bấy giờ thì lối đi đó là the only way out for me. Tui vừa đâm đầu xe vô, đang chạy bon bon, nghe bà teacher đang chăm bầy con nít chơi ngoài sân la làng: WRONG WAY!

Shiet!!! :crazy:

U-turn thì đếch được. Back up ra thì cũng xa! Mà đi thẳng thì sợ có xe nào nó đâm đầu vào thì lở dở. Heck! Quyết định đại là cứ đi thẳng luôn. When you know for sure it's the wrong way, but it's the only way out thì mình cũng phải liều mạng mà đi thôi, sau khi cẩn thận nghe ngóng xem có tiếng máy xe gì chạy đến không (bởi bên trên là khúc cua 90 độ, uốn theo cái building). Ít ra thì đó cũng là một lối ra, cũng một solution cho mình, tuy rằng mạo hiểm. Nhưng còn hơn là quay về office bị đói! Mà chưa chắc gì back up về lại office là giải pháp an toàn nha. Lỡ vừa đưa đít xe ra gặp thằng nào cũng chơi wrong way như mình thì bỏ mom tiếp. Hay là trong lúc back up, lơ ngơ sao đụng phải xe ai đang đậu, hay là tự mình đụng xe mình vào hàng rào, hay lọt bà xuống hố, hay là đụng phải đứa học sinh nào đi ngang thì mới đổ nợ à! Dù sao thì lối đi này tuy mạo hiểm, không biết chuyện chi xảy ra phía trước nhưng theo sơ đoán nhanh của mình thì nó cũng là lối đi tương đối an toàn nhất trong các sự lựa chọn còn lại. Lái xe đi thẳng cho dù đi wrong way thì cũng for sure là dễ control the situation hơn là lái xe back up mà đi đúng đường!

Vừa quẹo cái cua, tính ra đường, tưởng là xong, tưởng là sắp được ra đi đúng đường rồi, sắp sửa hết đi wrong way trong phập phồng lo lắng rồi, mình sẽ chạy 1 lèo (đúng đường đàng hoàng) tới McDonald rồi cầm cái Swiss and mushroom burger trên tay đớp đớp, thì thấy nguyên cái truck đang loading đồ xuống church/school, chắn bà nó lối ra! Cùng đường thế sao hở trời. :chair: :ham: Bây giờ mới thật là lở dở! Đex nhúc nhích được, đex u-turn được, đex back up được (cũng được mà quá xa, ra tới ngoài chắc quẹo bà nó cái cổ). Mà chờ thì đex biết chờ anh cửu vạn vạm vỡ ấy đến bao giờ.... :crazy: Mà nếu ảnh back up cái truck ra thì không nói, lỡ mà ảnh không dám phạm luật, ảnh cứ theo con đường one way chạy lên đụng đầu mình cái bộp thì mới chết toi em nha. The only thing I could do at that time là... đứng chờ! Đứng đó mà hồi hộp, cứ phập phồng lo sợ mấy bà teachers tới gõ lên kiếng xe bộp bộp, giảng giải cho một tràng thì mới bỏ mom! Bỗng dưng mình muốn chửi thề.... :wtf:

Chờ một hồi, chắc Chúa thương tình, sợ mình đậu bên hông nhà thờ mãi đói bụng rồi xỉu, nên biểu anh tài xế kiêm delivery đi đi chắc! Ảnh back up cái truck ra đường 2-way bên ngoài, mình vội vàng chạy cái ào ra ngoài đi theo! Hú hồn....

My point is: đôi lúc biết rất rõ là mình đang đi sai đường nhưng khi nó là con đường có vẻ an toàn duy nhất so với những options khác thì cũng kệ tía nó, cắm đầu cắm cổ đi đại đi (of course with caution) nếu như vẫn còn mong muốn đi mua lunch; còn không thì quay về office mà nhịn đói. :D Một giải pháp mạo hiểm trong thời gian cấp bách thì cũng là một giải pháp, một lối ra cho mình. Có còn hơn không, có còn hơn không....

Nhưng đã chọn con đường nào đi nữa, thì lỡ có chuyện gì xảy ra cũng phải cam tâm mà chịu, chứ đừng có khóc lóc trách mắng ai... Nếu có trách thì trách mình lái xe dzỏm để đụng lung tung; hay là trách mình thèm ăn McDonald chi mà không lựa ngày. :D hị hị....

***

Monday, 10/17/2011

What Do I Want? (Hay là -- Vụ án cái phone)



Cả năm nay mình muốn mua cái phone, nhưng mà coi hoài cũng không mua được, vì không thích cái nào hết! Trong khi đó cái phone cũ hư hoài; nút bấm rớt ra hết (actually bị con chuột nhà mình nó nạy ra hết). Làm hôm bữa nọ đi mua đồ, out of state, nên công ty credit card gọi mình confirm mà phone hư nên nó contact mình không được, nó cancel luôn cái thẻ mình!! :angry1:

Vì không thích cái phone nào cả, nên có coi mấy chục cái phones, người ta bảo cái này đẹp, cái kia tiện, cái nọ tốt etc. nhưng rốt cuộc mình nghe thì nghe vậy thôi, xem thì xem, kiếm thì vẫn cứ kiếm mỗi ngày chứ không thấy cái phone nào cho mình dùng được hết. Vẫn chưa thấy cái nào hợp với mình cả. :tired:

Thế nên mình thấy trong cuộc sống, quan trọng là mình phải biết mình thích cái gì, mình muốn cái gì cơ! Chứ không thôi thì mình cứ loay hoay, xoay vòng vòng, cứ tốn thời gian tìm kiếm mà rốt cuộc cũng chả được gì! Mình biết rõ chức năng của từng cái phone, biết rõ giá, biết nó xấu đẹp ra sao, biết chỗ nào đang có deal, nhưng vì không biết lấy cái nào, vẫn không thích cái nào hết nên vẫn cứ lòng vòng với cái phone hư. Nếu phải chi mình thích specific cái nào đó, hoặc là cứ như nhiều người khác hễ phone free là được, hay gì gì đó thì còn dễ dàng. Chứ còn đằng này mình không biết mình cần gì, thích gì, nên nhìn vô rừng celphones cứ rối mù lên, chỉ tốn thời gian mà cả năm nay vẫn chưa giải quyết được vụ án cái phone này! Vô tình chung, người ngoài nhìn vào (những ai chưa nghe mình "tâm sự cái phone bể" í) chắc tưởng mình tốt lắm, đạo đức lắm, chung chủy vô cùng với cái phone cũ, tuy sứt mẻ mà vẫn không bỏ đi. Thật ra thì "Có những niềm riêng làm tim thổn thức..." chứ. Mình đã chán ngán nó lắm rồi, oải nó lắm rồi, chỉ muốn vứt nó đi thôi. Tuy là đôi lúc nó dở dở ương ương gây ra cho mình nhiều problems (như vụ cái credit card kể trên; rồi 1 lần khác mình đang nói chuyện 1 người mà cái phone nó cứ disconnect mình 5 lần 7 lượt, rồi người ta gọi lại cũng không được, mình trông mất lịch sự vô cùng). Nhưng khổ nỗi hiện tại chưa có cái phone nào thay thế cả, mà nó lại cũng còn work tuy hơi sụt xịt tí, nên mình vẫn đành phải muối mặt dùng nó để mà communicate mỗi ngày. Khổ lắm... mỗi lần nhìn thấy diện mạo sứt mẻ của nó là y như thấy 1 cực hình ấy, "và từng đêm về lệ vẫn đầy vơi" chứ chả chơi... :cry:

Thật ra mình đã tự hỏi mình rồi, rằng thì là bây giờ thật ra mình muốn cái gì nhất đây. Mình đã có câu trả lời rồi: đó là mua em phone mới! Nhưng, lại nhưng, cái problem vĩ đại hơn cái sự chẳng biết lựa chọn cái phone nào của mình là: mình phải đợi khi nào có em phone mới rồi mình mới yên tâm mà trash em phone cũ! Ay yay yayyyy.... Phải chi cái em cũ của mình nó chết ngắt luôn, mình không phải lửng lơ con cá vàng nữa, mà bắt buộc phải quơ quào đại 1 em nào đó, cũ xấu đẹp mới gì chả cần biết, miễn là bắt buộc phải quơ đại mà thay thế em cũ, thì cũng đỡ khổ cho mình lúc này hơn nhỉ... :lol:

Mr. Chồng thấy mình khổ sở quá, phải chi cái việc làm mình đau đầu ấy là việc nhà việc nước, hay là việc gì lớn lao cho cam, nên đã switch cái sim của mình qua phone của chồng, còn chồng thì lấy cái phone cũ của mình. Mr. Chồng đi mua phone khác! Đó, có những chuyện mình tính không xong, giao cho chồng tính. Xong! Thật là ông bà mình nói chả sai mà "gái không chồng như phản gỗ long đanh" mà. Có chồng thì chồng tính cho, khỏe thân. Cái này người ta gọi là "bán cái". Văn vẻ hơn thì trong Tam Thập Lục Kế người ta gọi đây là kế "Tá đao sát nhân", mượn dao giết người ấy. Mình cứ đem cái trouble của mình giao cho Mr. Chồng mình xử, thế là mình khoẻ, còn Mr. Chồng muốn deal với cái trouble đó ra sao thì ra. Đây cũng là 1 trong những bí quyết để trẻ lâu và bí quyết giữ chồng của mình. hị hị...

Vụ án cái celphone coi như là đã settle êm đẹp!

***

--by Tranielle MH
Tuesday, 6/21/2011

So, ideal is ...

Muôn sự cũng bởi tại bị vì do cái tay hay nặn! Cứ ngồi buồn thì táy máy, rờ rờ, sờ sờ, cạy cạy cái mặt riết nó lở lói lung tung, từ mịn màng sang xù xì, thâm đen như cơm cháy! Cuối tuần này có hẹn với gái lẹp nên mình cũng phải lẹp chớ! Ghé quầy makeup counter:
- I need a foundation or concealer with good coverage, must be oil-free, to cover all of my blemishes.
- Ok! We have some good foundations for oil-free blah blah blah ...
- I want a natural looking, not cake-y.
- Ok!

tri tri trét trét ...
- How is it? -- She handed me the mirror.
- it doesn't cover my blemishes!
- Oh, because you said you want a natural looking! 


Did I tell her in the beginning that I want something good to cover my dark spots, my blemishes? Did she listen to me at all??? Oh ok, so natural looking đồng nghĩa với không có good coverage! Mà full coverage thì không look na tu rồn! But but ... I want a foundation with good coverage, not cake-y and still gives me a natual looking cơ!!! grrrr .... :x

Hôm nọ coi phim "Bỗng dưng muốn khóc", Mr. Chồng tự nhiên hỏi 1 câu sang ngang:
- Ủa ông nhà giàu này làm gì mà suốt ngày ở nhà không vậy em?
- I'm not sure. Giám đốc gì đó! 


Ổng nhà giàu này không những ở nhà suốt, không thấy tới công ty, 1 ông giám đốc nhàn nhàn, mà rất thương vợ, lúc nào cũng thấy lặt rau, nấu cơm chung với vợ không hà! hehehehe .... I want 1 người đàn ông thành đạt giàu có nhưng không đi làm nhiều, dành nhiều thời gian dắt vợ con đi chơi like the guy in the movie too ... hehehe..... :D

Về nhà, thấy cái tô chồng ăn rồi bỏ quên gần hồ cá, không bỏ trong sink; bình sữa con bú xong vứt mỗi phòng 1 chai; đâm bực! Tôi cứ mãi mong Mr. Chồng phải kỹ tính, phải gọn gàng ngăn nắp! Nhưng thường người kỹ tính thì hay tính kỹ! Mà tôi thì ghét đàn ông tính kỹ! Với tôi, đàn ông thì phải hào phóng, không được chi li, nhỏ nhặt! Mà người phóng khóang, dễ dãi thì hay dễ tính, sao cũng được, gì cũng xong, cái gì cũng xề xoà xí xóa cho qua, vặt vãnh á mà! Thì họ không để ý chuyện nhỏ mà lại! Trời ... tức chết đi! I want a man không được tính kỹ but must be kỹ tính!!! Grrr ... :evil:

Hoá ra, ideal là khi mình đòi hỏi 1 sự kết hợp giữa 2 (hoặc hơn) những cái trái ngược nhau!! 

Which is, impossible!

****


--by Tranielle MH
Wednesday, April 15, 2009