Friday, April 3, 2015

the only way out....



Sơ sơ giới thiệu hoàn cảnh cái: Cái parking của mình nằm trong con đường 1 chiều, nên chui ra chỉ có 1 way là rẽ trái mà chạy.

Trưa nay, chạy ra mua lunch. Đường 1 way mà họ chận lại phía trên vì construction ở cái church/school. Ok, no problem, bình thường thì có cái alley nhỏ, rẽ phải vào alley thì cũng ra ngoài. Nhưng hôm nay tiên sư bố đứa nào nó để luôn đồ chận cái alley, làm mình tự nhiên cứng đơ! Không lẽ back up về lại parking lot!? :chair: Tui biết chạy lên là có chỗ rẽ trái sẽ ra đường, nó bên hông cái church/school nhưng private property nên nào giờ mình chưa bao giờ dám chạy thử vào đó. Nhưng bấy giờ thì lối đi đó là the only way out for me. Tui vừa đâm đầu xe vô, đang chạy bon bon, nghe bà teacher đang chăm bầy con nít chơi ngoài sân la làng: WRONG WAY!

Shiet!!! :crazy:

U-turn thì đếch được. Back up ra thì cũng xa! Mà đi thẳng thì sợ có xe nào nó đâm đầu vào thì lở dở. Heck! Quyết định đại là cứ đi thẳng luôn. When you know for sure it's the wrong way, but it's the only way out thì mình cũng phải liều mạng mà đi thôi, sau khi cẩn thận nghe ngóng xem có tiếng máy xe gì chạy đến không (bởi bên trên là khúc cua 90 độ, uốn theo cái building). Ít ra thì đó cũng là một lối ra, cũng một solution cho mình, tuy rằng mạo hiểm. Nhưng còn hơn là quay về office bị đói! Mà chưa chắc gì back up về lại office là giải pháp an toàn nha. Lỡ vừa đưa đít xe ra gặp thằng nào cũng chơi wrong way như mình thì bỏ mom tiếp. Hay là trong lúc back up, lơ ngơ sao đụng phải xe ai đang đậu, hay là tự mình đụng xe mình vào hàng rào, hay lọt bà xuống hố, hay là đụng phải đứa học sinh nào đi ngang thì mới đổ nợ à! Dù sao thì lối đi này tuy mạo hiểm, không biết chuyện chi xảy ra phía trước nhưng theo sơ đoán nhanh của mình thì nó cũng là lối đi tương đối an toàn nhất trong các sự lựa chọn còn lại. Lái xe đi thẳng cho dù đi wrong way thì cũng for sure là dễ control the situation hơn là lái xe back up mà đi đúng đường!

Vừa quẹo cái cua, tính ra đường, tưởng là xong, tưởng là sắp được ra đi đúng đường rồi, sắp sửa hết đi wrong way trong phập phồng lo lắng rồi, mình sẽ chạy 1 lèo (đúng đường đàng hoàng) tới McDonald rồi cầm cái Swiss and mushroom burger trên tay đớp đớp, thì thấy nguyên cái truck đang loading đồ xuống church/school, chắn bà nó lối ra! Cùng đường thế sao hở trời. :chair: :ham: Bây giờ mới thật là lở dở! Đex nhúc nhích được, đex u-turn được, đex back up được (cũng được mà quá xa, ra tới ngoài chắc quẹo bà nó cái cổ). Mà chờ thì đex biết chờ anh cửu vạn vạm vỡ ấy đến bao giờ.... :crazy: Mà nếu ảnh back up cái truck ra thì không nói, lỡ mà ảnh không dám phạm luật, ảnh cứ theo con đường one way chạy lên đụng đầu mình cái bộp thì mới chết toi em nha. The only thing I could do at that time là... đứng chờ! Đứng đó mà hồi hộp, cứ phập phồng lo sợ mấy bà teachers tới gõ lên kiếng xe bộp bộp, giảng giải cho một tràng thì mới bỏ mom! Bỗng dưng mình muốn chửi thề.... :wtf:

Chờ một hồi, chắc Chúa thương tình, sợ mình đậu bên hông nhà thờ mãi đói bụng rồi xỉu, nên biểu anh tài xế kiêm delivery đi đi chắc! Ảnh back up cái truck ra đường 2-way bên ngoài, mình vội vàng chạy cái ào ra ngoài đi theo! Hú hồn....

My point is: đôi lúc biết rất rõ là mình đang đi sai đường nhưng khi nó là con đường có vẻ an toàn duy nhất so với những options khác thì cũng kệ tía nó, cắm đầu cắm cổ đi đại đi (of course with caution) nếu như vẫn còn mong muốn đi mua lunch; còn không thì quay về office mà nhịn đói. :D Một giải pháp mạo hiểm trong thời gian cấp bách thì cũng là một giải pháp, một lối ra cho mình. Có còn hơn không, có còn hơn không....

Nhưng đã chọn con đường nào đi nữa, thì lỡ có chuyện gì xảy ra cũng phải cam tâm mà chịu, chứ đừng có khóc lóc trách mắng ai... Nếu có trách thì trách mình lái xe dzỏm để đụng lung tung; hay là trách mình thèm ăn McDonald chi mà không lựa ngày. :D hị hị....

***

Monday, 10/17/2011

No comments:

Post a Comment